Em yêu dấu!
Sáng nay, Sài Gòn lạnh đấy em à. Anh cảm nhận được làn da mình se lại theo từng cơn gió len nhè nhè qua ô cửa sổ vào phòng... tỉnh giấc. Bao giờ cũng thế, anh quờ tay qua bên để thấy em vẫn đương còn đó, như những gì đáng ra phải là như vậy!
Anh nhớ em, nhớ đến lắt lay em ạ! Sài Gòn lâu rồi mới có cảm giác se sắt; anh đi làm rồi lại không đến toà soạn nữa, chẳng hiểu sao lại rẽ vào lối ấy, chọn đúng chỗ ngồi ấy, có phải em muốn anh tới không?
Một năm rồi chẳng có gì thay đổi cả. Nhà thờ Đức Bà vẫn cổ kính rêu phong, những bức tường gạch đỏ, những ô cửa sổ kín mít thâm trầm, làm nền cho những bức ảnh cưới đẹp đến mê đắm. Chúng mình cũng đã có những phút giây như thế, em nhỉ?! Nụ cười còn vẹn nguyên sau bó hồng đỏ thắm,
Support the show (https://pod.fan/vnradios)