Duyên phận thế nào đã có trời cao an bài | Radio Tâm Sự
Những lúc yếu lòng nhất, em thường để mặc mình vẫy vùng trong quá khứ mà chẳng còn cố gắng tìm cách thoát ra. Chúng ta của sau này rồi sẽ hạnh phúc và an yên cả mà thôi, dẫu rằng là chẳng cùng nhau. Duyên phận như thế nào đã có trời cao an bài, sau những ngày mưa gió bủa vây thì cũng sẽ có những ngày nắng ấm, em vốn dĩ có thể lấy lại tinh thần rất nhanh nên mọi cảm xúc tiêu cực đều đi qua và bầu trời lại trong vắt, xinh đẹp.
***
Có những ngày dù công việc bù đầu bù cổ nhưng tâm trạng em lại chẳng có một chút hào hứng nào để bắt tay vào giải quyết chúng, lửa nhiệt huyết trong em tự nhiên tàn lụi dần. Rồi cứ thế là bắt đầu miên man, trôi nổi với hằng hà sa số những suy tư, cảm xúc nhạt màu tưởng như đã vùi chôn kĩ lưỡng trong một góc lòng, đóng kín cửa và vứt chìa khóa đi, nào ngờ lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hôm nay, xin cho em được nhớ về anh...
Chẳng phải ngày đầu tiên em lâm vào tình trạng khốn đốn như thế, cõi lòng cứ chực vỡ vụn ra, muốn khóc nhưng tuyến lệ chắc có lẽ đã cạn khô. Tự nhiên nhớ anh da diết, thèm lắm cảm giác được vùi đầu vào ngực anh còn nóng hổi hơi ấm với dìu dịu hương thơm. Ai trách em hão huyền, lắm mơ mộng cũng chịu thôi, đây là cách duy nhất giúp em lấp đầy những ngày trống trải khó nói thành lời của mình, tuy rằng nó thật nực cười và đáng thương biết bao...
Bình luận