Xin lỗi Quý khách! Bài hát bị hạ tạm thời. Mong Quý khách vui lòng quay lại sau. Trân trọng cảm ơn!
Lời bài hát
Biết đến ngày nào, mình còn lê bước lang thang nhìn lá rơi trên hè chiều,
đã mấy chiều rồi, buồn nào không cánh bay cao, giọt nắng rưng rưng cả trời.
buồn vương gót hoang, buồn như tiếng ca lạt lõng ru say vào hồn.
Mình ta với ta một bóng ưu tư nặng đầy, thành ra con đường hun hút chân mây.
Biết đến ngày nào, mình còn gom lá ươm hoa để ép trang thư hen hò.
Những lúc giận hờn, ngoảnh mặt không nói, thương sao tà áo đoan trang, lệ nhòa.
Tình yêu đó luon, nhìn nhau phút giây và trót trao nhau nụ cười,
Đường gieo nắng hoa, tình ngỡ say sưa trọn đời.
Nào ngờ nay la thương nhớ không nguôi.
Đã bao lần, mình bảo sao không nói đi
biết bao lần chỉ cười mà không nói chi
Phô' vang roi, ngại bước đi thêm, đưa nhau về để lại đàng sau trời tím.
Bỗng một ngày mình dìu nhau đi rất xa,
gió thu vàng để vòng tay thêm thiết tha.
Tiếng hát nào chợt vút lên cao, nghìn dời va mai mai, Ân tình là Trời mê.
Tiếng hát nửa vời, người vội quay gót đi nhanh, mình đứng im nghe ngậm ngùi.
mãi mãi nghìn đời, mình còn thương nhớ nhau không thì cũng xa nhau thật rồi.
Ngày vui chóng qua, thành ra lắm khi mình nghĩ không nên hẹn hò
Người đi quá xa còn nỡ mang theo nụ cười để lại khung trời hoang vắng đơn côi
đã mấy chiều rồi, buồn nào không cánh bay cao, giọt nắng rưng rưng cả trời.
buồn vương gót hoang, buồn như tiếng ca lạt lõng ru say vào hồn.
Mình ta với ta một bóng ưu tư nặng đầy, thành ra con đường hun hút chân mây.
Biết đến ngày nào, mình còn gom lá ươm hoa để ép trang thư hen hò.
Những lúc giận hờn, ngoảnh mặt không nói, thương sao tà áo đoan trang, lệ nhòa.
Tình yêu đó luon, nhìn nhau phút giây và trót trao nhau nụ cười,
Đường gieo nắng hoa, tình ngỡ say sưa trọn đời.
Nào ngờ nay la thương nhớ không nguôi.
Đã bao lần, mình bảo sao không nói đi
biết bao lần chỉ cười mà không nói chi
Phô' vang roi, ngại bước đi thêm, đưa nhau về để lại đàng sau trời tím.
Bỗng một ngày mình dìu nhau đi rất xa,
gió thu vàng để vòng tay thêm thiết tha.
Tiếng hát nào chợt vút lên cao, nghìn dời va mai mai, Ân tình là Trời mê.
Tiếng hát nửa vời, người vội quay gót đi nhanh, mình đứng im nghe ngậm ngùi.
mãi mãi nghìn đời, mình còn thương nhớ nhau không thì cũng xa nhau thật rồi.
Ngày vui chóng qua, thành ra lắm khi mình nghĩ không nên hẹn hò
Người đi quá xa còn nỡ mang theo nụ cười để lại khung trời hoang vắng đơn côi
Cảm ơn
Các nội dung báo cáo sẽ được xem xét trong vòng 24h và trong giờ hành chính.




Bình luận